Hauptquelle · Althochdeutsches Wörterbuch
ohso sw. m.
ohso sw. m. , mhd. ohse, nhd. ochse; mnd. mnl. osse; afries. oxa; ae. oxa; an. oxi, uxi; got. auhsa. — Graff I,140 f. ohs-: nom. sg. -o Gl 1,273,13 ( Jb-Rd ). 336,3 ( Rb ). 3,16,66. 201,4 ( SH B ). T 110,2. Nc 772,23 [89,6]. Nk 384,4 ( Hs. B = S. CXV,23 ; aus hohso durch Rasur von h-) [24,7]; -e Gl 3,446,8 ( clm 614, 13. Jh. ). 670,1 ( Innsbr. 711, 13. Jh. ); gen. sg. -en Npw 103,14; acc. sg. -on T 103,4; -en Nc 772,21 [89,5]; nom. pl. -un Gl 1,446,23 ( Rb ). 3,10,23 ( C ). Npw 8,9; -on Gl 3,5,53 ( Voc. ); -en 1,433,26 ( M, clm 17403, 13. Jh.; ḥo h s-). 3,448,29 ( cgm 5248,2, 9. Jh. ); -an 450…