Hauptquelle · Althochdeutsches Wörterbuch
betalunga st. f.
betalunga st. f. ; vgl. mnd. bēdelinge. — Graff III, 61. Belege nur in M, 10.—14. Jh. pet-al-ung-: nom. sg. -a Gl 1,537,53 ( 3 Hss., -&-); dat. sg. -v (-&-, -v-), -o ( 3 Hss., -&-), -a 567,53. 52; acc. sg. -a 539,1 ( ebda., 4 Hss., 3 -&-). 565,37 ( ebda., 2 -&-); -ul-: nom. sg. -a 537,54; acc. sg. -a 565,38 (-&-, -vn-); -il-: nom. sg. -a 537,54; acc. sg. -a 539,2; -el-: acc. sg. -a, -e 539,3. 3/4. — pætilunga: acc. sg. Gl 1,539,3. Verstümmelt ist: petalun: acc. sg. Gl 5,7,49; verschrieben : belelūge: acc. sg. 4,276,28 ( 14. Jh. ). 1) Bitte: p e talunga rogationem [ contribulati ne abiicias, Ec…