Hauptquelle · Althochdeutsches Wörterbuch
boug st. m.
boug st. m. , mhd. bouc, nhd. dial. bair. ( älter ) bâug, bâuk Schm. 1,214, schweiz. baugg Schweiz. Id. 4,1078, rhein. baug Rhein. Wb. 1,549 ; as. bôg(geBo); ae. béag; an. baugr. — Graff III, 37 f. pauc: nom. sg. Gl 4,604,10 ( Prag, Lobk. 434, 9. Jh. ); acc. pl. - ] a 1,277,19 ( Jb ). — pauga: nom. pl. Gl 1,268,10 ( R ); acc. pl. 277,19 ( Rd ). 2,735,47 ( Zürich, Rhein. 99 a, 9. Jh. ). — bauga: acc. pl. S 5,33 ( Hildebr. ). pouc: nom. sg. Gl 1,511,29 ( Rb, lat. abl. ). 2,301,6 ( M, lat. abl. ). — pouga: acc. pl. Gl 1,357,39 ( Sg 9. 295, beide 9. Jh., S. Pauli xxv d/82, 9./10. Jh. ). 486,2 ( cl…