Eintrag · Köbler As. Wörterbuch
stanga st. F. (ō)?, sw. F. (n)?
stanga , st. F. (ō)?, sw. F. (n)?
- nhd.
- Stange
- ne.
- pole (N.)
- ÜG.:
- lat. contus GlEe, fustis GlEe
- Hw.:
- s. stėngil*; vgl. ahd. stanga (st. F. ō, sw. F. n)
- Q.:
- GlEe (10. Jh.), GlVO
- E.:
- germ. *stangō, st. F. (ō), Stange; s. idg. *stegʰ-, *stengʰ-, V., Sb., Adj., stechen, Stange, Halm, spitz, steif, Pokorny 1014
- W.:
- mnd. stange, F., Stange; B.: GlEe Dat.? Pl. stangun (cum) fustibus Wa 52, 18b = SAGA 100, 18b = Gl 4, 292, 38, Wa 52, 21b = SAGA 100, 21b = Gl 4, 292, 40, GlVO Akk. Pl. st(an)ge contos Steinmeyer, E., Besprechung von E. Wadstein, Kleinere altsächsische Sprachdenkmäler, A. f. d. A. 26 (1900), S. 203, 34 = D 203, 34 = ERNTEN 188, 34 = SAGA 194, Anm. 22a