Hauptquelle · Althochdeutsches Wörterbuch
huoba st. sw. f.
huoba st. sw. f. , mhd. huobe, nhd. hube ( älter ), hufe; as. hôBa, hôua, mnd. hôve, mnl. hoeve. — Graff IV,753. huopa: nom. sg. Gl 3,645,16; acc. ( ? ) sg. 1,327,42 ( M ). hoba: nom. sg. Gl 3,117,44 ( SH A ). 645,17 ( Sg 184, 9. Jh. ). Thies, Kölner Hs. S. 175,1 ( SH ). — huaba: nom. sg. Gl 1,274,54 ( Jb-Rd ); huob-: dass. -a 3,246,61 ( SH a 2, 2 Hss., 1 Hs. -vo-). 647,3. 39. 690,7 ( Sg 299, 9./10. Jh. ); -i 666,1 ( Innsbr. 711, 13. Jh. ); huob-: dass. -a 117,43 ( SH A, 2 Hss., 1 Hs. --). 212,46 ( SH B ). 222,23 ( SH a 2, 2 Hss., 1 Hs. --). 246,61 ( SH a 2; --). 265,23 ( SH b; --). 645,16…