Hauptquelle · Althochdeutsches Wörterbuch
gadum st. n.
gadum st. n. , mhd. nhd. gadem, gaden; mnd. gādem m., mnl. gadem ( vgl. auch gademe). — Graff IV,175. cadum: nom. sg. Gl 1,28,19 ( Pa ). 29,19 ( R; k-). 209,28 ( R ). 291,22 ( Rd, -ū Jb ); dat. pl. - ] un 278,9 ( Rd; k-); cadhum: nom. sg. 28,19 ( K ); cadam: dass. 3,10,45 ( C; -ā); dat. pl. - ] un 1,278,9 ( Jb; k-); cadim: nom. sg. 3,700,3 ( 13. Jh. ); kadem: dass. Np 77, 60. — gadum: acc. sg. O 4,9,12 ( PV ); acc. pl. 1,27,67; gadam: acc. sg. O F 4,9,12; gadem: nom. sg. Gl 3,223,42 ( SH a 2, 2 Hss. ). 230,3 ( SH a 2, 2 Hss., auch -ē). 253,32 ( SH a 2, 2 Hss., auch -ē). 693,41. Nc 793,14 [150,…