Hauptquelle · Westfälisches Wb.
Buhē m. n.
Buhē m. n. ⟨ Buhē Wal Bh , ( Kos Dü , Dor Lü , Ess Ks , Gel Üd , Holthaus, WoeN m., Enr Sw m.), Buh’ai ( Stf Ar n., Dor Kö Schleef n., Sos Bü , Isl Gs , Bri Ah ), Buhäi’ ( Isl Dh Lu n.), Alt Al n., Buch’ē ( WoeN ), Buchai’ ( Olp At ), Buchäi (KkWb n.), „ Buggäi “ ( GriG 19), Bohē ( Lin Be n., WmWb m.n., Dor Wl n., WoeN n.), Bohai’ ( Lin Be m., Unn Ry , Arn Öv ), Bohäi’ (WmWb m.n., Ahs Ep m.n.), Isl Is n. (Dh Ös, Arn Ba n., Mes Bw n.), „ Bohei’ “ ( Bor Bh , Lst Ge , Rek Rh ), „ Boheu “ ( Arn Wa ), „ Behe’ “ ( Osn KlönA ), „ Behei “ ( Tek Le n.), Beho ( Bri Ah ), Poh’ē Bbr Wu , ( Lin = KösterB 6…