Hauptquelle · Althochdeutsches Wörterbuch
bogo sw. m.
bogo sw. m. , mhd. boge, nhd. bogen; mnd. bōge, mnl. boge; afries. boga; ae. boga; an. bogi. — Graff III, 39. poco: nom. sg. Gl 1,152,4 ( Pa ). — pog-: nom. sg. -o Gl 1,152,4 ( K ). 3,4,25 ( Voc. ). 632,23. 634,45. 4,35,35 ( Sal. a 1 ); -e 3,668,34; acc. sg. -un 1,280,15 ( Rd ). 410,65 ( Rb ); -ō 280,16 ( Jb ); -en Np 63,4. bog-: nom. sg. -o Gl 3,161,3 ( SH A, 3 Hss. ). 215,58 ( SH B ). 350,8 ( SH l ). 399,48 ( Hildeg. ). 637,54. Nc 759,25. 826,27 [104,3. 193,11]. NpNpw 36,15. Cant. Annae 4; -e Gl 3,161,4 ( SH A ). 359,44. 638,31 ( 2 Hss. ). 5,45,9; gen. sg. -in Pw 59,6; dat. sg. -en NpNpw 43,…