Hauptquelle · Althochdeutsches Wörterbuch
kambo sw. m.
kambo sw. m. , mhd. kambe, kamme f. m. — Graff IV,403 f. champ-: acc. sg. -un Gl 1,329,24 ( M ); acc. pl. -un 2,652,18 (-āp-); chamb-: nom. sg. -e 3,251,20 ( SH a 2 ). 327,3 ( SH f ); dat. pl. -in 2,518,26 ( Eins. 316, 11. Jh.; -i- undeutlich, oder zu kamb ? ); acc. pl. -in 507,56 ( 2 Hss., darunter Eins. 316 ). — kamb-: nom. sg. -o Gl 2,498,19 (-āb-). 501,7; -e 3,322,6 ( SH e; -āb-). Verschrieben: chamo: nom. sg. Gl 3,582,57. came Gl 4,49,3 s. cameman, Ahd. Wb. 2,2. 1) Kamm: a) eigentl.: chambe pecten quo capilli reguntur [ Hbr. II,412,290 ] Gl 3,251,20 ( 2 Hss. kamb). 322,6. 327,3; b) übertr…