Hauptquelle · Althochdeutsches Wörterbuch
kurzî st. f.
kurzî , kurtî st. f. , mhd. nhd. kürze; mnd. körte, mnl. corte. — Graff IV,499. churzi: nom. sg. Gl 3,271,35 ( SH b ); gen. sg. 1,421,1 ( M, 6 Hss., 1 Hs. -v-); dat. sg. 2,122,54 ( M, 3 Hss. ); nom. oder acc. pl. 457,1 ( 2 Hss. ); churci: gen. sg. 1,421,2 ( M, 5 Hss. ); dat. sg. 2,122,55 ( M ). — curci: gen. sg. Gl 4,268,42 ( M ); krzi: nom. sg. 5,4,24 ( M, 14. Jh. ). churti: dat. sg. Gl 2,122,55 ( M, 2 Hss. ). — kurti: acc. pl. O 1,1,22. Späte Formen ( vgl. Braune, Ahd. Gr. 14 § 231 Anm. 2 ) : churz-: gen. sg. -a Gl 1,421,3 ( M, clm 4606, 12. Jh. ); dat. sg. -o 2,325,15 ( Salzb. S. Peter IX …