Hauptquelle · Althochdeutsches Wörterbuch
kroph st. m.
kroph st. m. , mhd. kropf, kroph, nhd. kropf; as. kropp ( vgl. Holthausen, As. Wb. S. 43 ), mnd. krop, mnl. crop; ae. cropp; an. kroppr. — Graff IV,598. chroph: nom. sg. Gl 3,71,25 ( SH A ). 287,43 ( SH b ). 328,3 ( SH f ). 4,99,15 ( Sal. a 1, 3 Hss. ). 192,31 ( 2 Hss. ); acc. sg. 1,346,7 ( M, 3 Hss. ). 4,256,9 ( M ); chropf: nom. sg. 3,71,26 ( SH A ). 258,31 ( SH a 2, 2 Hss. ); acc. sg. 1,341,18 (chr f opf, f für francisce ); acc. pl. - ] a ZfdA. 72,208; chrof: nom. sg. Gl 2,506,10 ( lat. acc. pl. ). 536,4. Thies, Kölner Hs. S. 185,4 ( SH; zu -f vgl. Thies S. 45 ); acc. sg. Gl 1,346,7 ( M, 2 …