Hauptquelle · Althochdeutsches Wörterbuch
harug st. m.
harug st. m. ; ae. hearh, hearga; an. hörgr. — Graff IV,1015. haruc: nom. sg. Gl 1,83,29 ( R ). 145,22 ( R ). 493,14 ( Rf ). 620,8 ( Rb ); acc. sg. 300,58 ( S. Paul XXV d/82, 9./10. Jh. ). 316,60 ( Rb ). 696,7 ( Würzb. Mp. th. f. 3, 8. Jh. ). — haruga: nom. pl. Gl 1,99,40 ( R ); acc. pl. 205,33 ( R ). 283,25 ( Rd ). 336,74 ( Rb ). 374,15 ( Rb ). 447,59 ( Rb ). — haruch: acc. sg. Gl 1,285,4 ( Jb-Rd ). harag-: gen. pl. -o Gl 2,20,51; acc. pl. -a 1,283,25 ( Jb ). 636,23 ( Rb ). harca: nom. pl. ( ? ) Gl 1,383,19 ( S. Paul XXV d/82, 9./10. Jh. ). Verschrieben: diaraga: acc. pl. Gl 2,13,14/15 ( Brem…