Hauptquelle · Althochdeutsches Wörterbuch
irrahhôn sw. v.
ir- rahhôn sw. v. — Graff II,376. ar-rahh-: 2. pl. imp. -ot Gl 4,222,32 ( Prag, Lobk. 434, 9. Jh.; lat. inf., verschr. ( ? ), s. 1a); inf. -on 1,472,6 ( Rb ). I 2,7/8; er-: 2. sg. -os S 199,16 ( B ). — ar-rachon: inf. Gl 2,328,2 ( clm 14747, 9. Jh. ). — er-rahchon: inf. S 86,43 ( Ludw. ). ur-rach- ( zu ur- vgl. Lehmann, Kieler Stud., N. F. 3,85 ) : 1. pl. -omes Gl 2,762,30 ( clm 14747, 9. Jh. ); 1. sg. conj.? -o 764,4 ( clm 14747, 9. Jh.; lat. part. perf. abl. sg. ); inf. -on 332,36 ( clm 14747, 9. Jh. ); 3. sg. prt. -ota 743,1 ( clm 14747, 9. Jh. ); part. prt. -ot Mayer, Griffelgl. Salzb. S. …