Hauptquelle · Elsässisches Wb.
förchten
förchte n , förche n , fö r che n , fö r chte n , fö rch te n [færχə Olti. Strüth ; fèrə Lutterb. ; fǽrtə Sier. ; fêrə Ensish. ; fèrtə Gebw. ; færaχtə Su. ; fèrχə Hlkr. Geberschw. Hattst. Logelnh. ; fèriχə Co. ; fèrìχə Dü. Uttenh. Hf. ; fǽrχtə Illk. ; fèrìχtə Str. Hf. ; fêχə Hipsh. K. Ingenh. Hf. ; fêχtə M. Hi. ; færχtə Wh. ; fêtə Geisp. — Part. kfǽrχtət Sier. ; kfêrχt Ensish. ; kfèrt Hlkr. Geberschw. Hattst. Logelnh. ; kfèriχt Co. ; kfèriχt Dü. Uttenh. ; kfǽrχt Illk. ; kfêχt M. K. Z. ; kfêt Geisp. ] fürchten, Furcht empfinden. Förchts t di ch nit z u Nacht use n z u ge hn ? Mei, wenn d e…