Hauptquelle · Althochdeutsches Wörterbuch
bleckazzunga st. f.
bleckazzunga st. f. ; vgl. ae. bliccettung. — Graff III, 246. pleche-zunga: nom. sg. Gl 1,578,61 ( M, 2 Hss., 10./11. 11. Jh. ); acc. pl. 2,20,12 ( 11. Jh. ); plehce-: nom. sg. 1,578,62 ( M, 10. Jh. ); plecca-: dass. 3,14,13 ( Sg 242, 10. Jh. ). — blechezungun: dat. pl. Gl 2,253,58 ( M, 2 Hss., 1 -vn). — blekezunga: nom. sg. T 145,18. 217,3; acc. sg. 67,4. plichzunga: nom. sg. Gl 1,578,63 ( M, clm 22 201, 12. Jh. ) ist wohl Kontamination mit blic. Verschrieben: phechezvnga: nom. sg. Gl 1,578,62 ( M, 10. Jh. ). 1) Blitz, Blitzstrahl: plechezunga [ ante grandinem praeibit ] coruscatio [ Eccli. 3…