Hauptquelle · Köbler Mhd. Wörterbuch
quitanz st. F.
quitanz , st. F. nhd. „Quittanz“, Quittung Hw.: s. quitanzje; vgl. mnd. quītantie Q.: Chr, MH (1470-1480) E.: s. mlat. quitantia, vgl. lat. quiētus, Adj., ruhig; idg. *kᵘ̯ei̯ə-, *kᵘ̯ii̯ē-, V., ruhen, Pokorny 638 W.: nhd. (ält.) Quittanz, F., Quittanz, DW 13, 2380 L.: Lexer 163b (quitanzje), LexerHW 2, 327 (quitanzie)