Hauptquelle · Althochdeutsches Wörterbuch
hungargî st. f.
st. f.
hungerigi: nom. sg. Gl 4,58,40 (Sal. a 1); hungirige: dass. 41 (Sal. a 1, 2 Hss.); hungrig-: dass. -i 40 (Sal. a 1, clm 17152, 12. Jh.; -Gigi); -e 141,35 (Sal. c); -] 58,42 (Sal. a 1, Ink., 15. Jh.). — hunrige: nom. sg. Gl 4,58,41 (Sal. a 1, Adm. 3, 11. Jh.; zu -n- für -ng- vgl. Braune, Ahd. Gr.14 § 128 Anm. 3).
Hunger: hungrigi esuries Gl 4,58,40 (3 Hss. hungar). 141,35.